BẢO HIỂM NHÂN THỌ TÔI KHÔNG CÓ TIỀN



BẢO HIỂM NHÂN THỌ TÔI KHÔNG CÓ TIỀN
Trước hết, bảo hiểm nhân thọ không phải là một sản phẩm hay một dịch vụ hữu hình để “mua”. Từ mua/bán dường như không thích hợp với bảo hiểm nhân thọ. Bảo hiểm có nhiều loại hình.

(i) Loại không có giá trị hoàn lại, không có giá trị tích lũy hay đầu tư: Nếu bạn đi du lịch quốc tế, hay khi bạn sử dụng phương tiện giao thông công cộng như xe buýt, bảo hiểm tai nạn là sự bắt buộc và không có giá trị hoàn lại. Tức là, nếu chuyến bay suôn sẻ, bạn sẽ không thu lại được khoản tiền đó. Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra thì sao? Các sản phẩm bổ trợ của các hợp đồng bảo hiểm nhân thọ thường không có giá trị hoàn lại.

(ii) Loại có giá trị hoàn lại, tích lũy hay đầu tư: Đây là loại hình bảo hiểm nhân thọ được đề cập ở đây. Khi bạn nộp phí bảo hiểm hàng năm, ngoài một khoản chi phí quản lí, chi phí bảo hiểm rủi ro, khoản còn lại sẽ được doanh nghiệp bảo hiểm mang đi đầu tư và do đó sinh lãi gọi là bảo tức. Dĩ nhiên, nếu năm đó công ty làm ăn có lãi, các chi phí thấp, thì khoản bảo tức sẽ cao, nhưng sẽ không bao giờ cao bằng lãi suất ngân hàng (nếu không thì sẽ không có ai gửi tiền ngân hàng nữa?).

Nói vậy không có nghĩa là bạn nên dành toàn bộ số tiền dành dụm được vào bảo hiểm. Mỗi người tự có một công thức cho mình. Nhưng một cách chung nhất, nếu bạn kiếm được 10 đồng trong một năm, bạn nên dành khoảng 1-2 đồng vào bảo hiểm. Đây sẽ là hoạt động tiết kiệm đều đặn của bạn, tao dựng cho bạn một sự bảo vệ ở mức đến khoảng 80-160 đồng, tương đương với 8-16 năm lao động của bạn. Vậy bạn có an tâm không? Nếu không có chuyện gì xảy ra, bạn vẫn thu lại được tiền với lãi phát sinh dù không cao bằng ngân hàng, nhưng có vấn đề gì nếu nó chỉ chiếm một phần số tiền dành dụm được của bạn phải không? Vậy sao lại dùng từ mua/bán ở đây?

Bạn có xót xa khi nhìn thầy những cụ già không tiền hưu trí, vẫn phải hàng ngày bám đường kiếm miếng ăn? Bạn có thấy sợ hãi khi thấy những mảnh đời nhọc nhằn khi trong nhà có người bệnh tật, ốm đau hay thương tật do tai nạn. Nhiều lắm… Vậy nếu bạn dùng một phần tiền cho bảo hiểm nhân thọ, đó không phải là mua, đó là bạn đang xây dựng một quỹ bảo vệ cho chính mình và người thân, và bạn cũng đang gián tiếp chia sẻ rủi ro với những gia đình không may mắn như bạn.

Mà càng khó khăn càng nên tham gia. Vì sao ư? Nếu như trích 1-2 đồng kiếm được để xây dựng quỹ còn khó, thì khi có việc cần dùng đến tiền, bạn sẽ lấy đâu ra? Lúc này phải đi vay mượn người thân, bạn bè, rồi sau đó sẽ lại nai lưng ra trả nợ. Tương lai gia đình sẽ thế nào nếu chỉ một rủi ro nhỏ xảy ra. Nếu bạn có nhiều, tham gia nhiều. Nếu bạn có ít, tham gia ít. Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Có thể nếu khó khăn, mình chỉ tham gia một mệnh giá thấp, nhưng đó cũng tạo thành một ngân quỹ nhất định để bạn không quá bị động nếu vạn nhất gia đình có biến cố. Bao nhiêu gia đình nghèo, sinh con ra bị bệnh, cả nhà chỉ còn tập trung vào việc vay mượn chữa bệnh cho con. Bao nhiêu gia đình nghèo, khi người vợ hay chồng mắc bệnh thận phải bươn chải từng đồng để chạy thận. Trước đó họ cũng vất vả tiết kiệm được 1 khoản tiền nhỏ, hy vọng sau này cải thiện được cuộc sống. Giá như những người đó đã tham gia bảo hiểm, trích một phần quỹ này vào bảo hiểm, thì khoản tiền họ nhận được lại từ bảo hiểm khi biến cố xảy ra, có phải đã gánh đỡ được cho họ bao nhiêu mối lo. Liệu bạn có thể dành ra 500 nghìn mỗi tháng, để có một quỹ dự phòng vài chục triệu khi gặp bệnh, hay một quỹ dự phòng vài trăm triệu nếu xảy ra rủi ro tử vong, hay một quỹ dự phòng lên tới vài trăm triệu khi bạn không còn khả năng lao động nữa? Tôi mong bạn suy nghĩ và tìm ra câu trả lời thỏa đáng cho mình.

Nguồn: https://vonmenschzumensch.org/

Xem thêm bài viết khác: https://vonmenschzumensch.org/category/tai-chinh-ngan-hang-bao-hiem

Author: admin

1 thought on “BẢO HIỂM NHÂN THỌ TÔI KHÔNG CÓ TIỀN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *