Hành Chính và Dịch Vụ

Người rơm Việt và hồi ức kinh hoàng về hành trình nhập lậu vào Anh



Gặp PV tại một quán cafe nhỏ vắng người ở TP.Đồng Hới (Quảng Bình), sau vài câu hỏi thăm dò, N.T bày tỏ: “Tôi không muốn tiết lộ thân phận, bởi nếu lộ ra sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tôi và gia đình. Có rất nhiều mafia quanh tôi, ngay cả ở Quảng Bình. Nhưng vì lương tâm, tôi muốn gặp một tờ báo có đủ sự tin cậy để nói lên sự thật trần trụi của hành trình nhập lậu vào Anh, những mong từ đó cảnh tỉnh cho những người đồng bào khác”.  “Gà” và những “người chăn gà”  Sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ, anh T bắt đầu kể: “Năm 2006, tôi đang là phó phòng của một doanh nghiệp lớn của Nhà nước, vợ cũng là công chức Nhà nước. Khi đó, có chủ trương cổ phần hóa tất cả các doanh nghiệp nhà nước, mỗi tháng tôi hưởng 1 triệu đồng tiền lương ăn theo sản phẩm. Gánh nặng kinh tế bắt đầu đè lên vai”. Anh T kể câu chuyện của chính mình với phóng viên.  Tháng 10/2009, qua sự móc nối, giới thiệu của bạn bè, anh T bàn với vợ và đi đến quyết định bất ngờ: Vay mượn tiền để tìm cách sang Anh làm ăn. Theo chỉ dẫn, N.T bay từ sân bay Nội Bài (Việt Nam) qua Cộng hòa Séc bằng hộ chiếu thật, rồi bắt xe qua Pháp. Tại đây anh T bị tịch thu hết giấy tờ, hộ chiếu.  “Để sang được Anh có rất nhiều con đường nhập lậu và các con đường này đều có sự góp mặt của người Việt. Thời điểm tôi đi có 2 nhóm đang cầm trịch đường dây đưa người sang Anh lậu, một ở Nghệ An – nhóm này mạnh nhất ở Pháp và 1 nhóm ở Hải Phòng”, anh T tiết lộ. Anh T khi đã đến Anh  Có hai hình thức đi “VIP” và đi “cỏ”. Tại thời điểm đó, “vé: đi “VIP” có giá 6.000-9.000 bảng Anh, còn đi “cỏ” rẻ hơn một nửa, chỉ từ 3.000-4.000 bảng. Đợt đó, anh T phải trải qua cả hai hình thức đi “cỏ” và đi “VIP” mới đặt chân tới được nước Anh, tổng cộng mất gần 20.000 bảng. Đa số người nhập cự lậu khi qua tới Anh mới phải chuyển hết tiền cho đường dây.  “Họ gọi những người như tôi là “gà”, còn các đầu mối gom người họ gọi là “người chăn gà”. Khi đến Pháp, gà “cỏ” thì không nói, còn “gà VIP” như tôi sẽ được ở trong những khu chung cư, nhưng rất chật hẹp. Một phòng 10m2 mà chúng cho 15-20 người sống. Tôi và những người cùng cảnh ngộ phải thay nhau vào phòng ngủ chứ không có đủ chỗ. Họ cũng cấm tuyệt đối dùng điện thoại. Thức ăn, nước uống sẽ được “người chăn gà” mua về, những người phụ nữ trong nhóm sẽ nấu ăn”, anh T nhớ lại.  Các nhóm “chăn gà” sẽ liên kết với những nhóm người bản xứ, sau đó tìm cách đưa “gà” qua nước Anh bằng đường xe tải. Trong thùng xe tải, chúng đóng một khung gỗ rộng 2 mét vuông, cao hơn đầu người đặt giữa xe, rồi chất hàng kín xung quanh để ngụy trang. Còn giữa khung gỗ 2 mét vuông đó, chúng sẽ nhét từ 15-20 người.  Và việc đi lọt qua các trạm kiểm soát ở biên giới Pháp – Anh cũng hoàn toàn phụ thuộc vào may rủi. May mắn vượt qua trạm kiểm soát biên giới, sang đến đất Anh, tài xế đường dây VIP sẽ dừng ở một cây xăng hay một trạm nghỉ chân để cho “gà VIP” xuống. Còn nếu không qua rào cản máy tầm nhiệt hoặc bị chó nghiệp vụ ngửi thấy, tất cả sẽ bị đuổi xuống xe và phải đi ngược về. Cứ thế, hôm sau lại ra nhảy xe ti

Xem thêm các bài viết Hành Chính và Dịch Vụ: https://vonmenschzumensch.org/category/hanh-chinh-va-dich-vu

Join The Discussion